Hân Hoan Chào Đón Quí Vị Quan Khách, các Niên Trưởng cùng tất cả các Chiến Hữu đến với Cuốn Bút Ký Chiến trường: "Trên Vòm Trời Lửa Đạn"

Thursday, January 19, 2012

Máu Đỏ Ven Sông

Trích
"...-A!..Có chiếc ghe sát bờ sông... kìa!..Thấy không?
Đang trầm tư mặc tưởng tôi giật mình khi nghe tiếng người xạ thủ nói với anh mê vô trong “intercom”.
-Cái gì?.. Ghe chỗ nào đâu? 
-Đó,..ngay khúc quẹo bên phải bờ sông. Đó!..thấy chưa?
Tôi nghiêng đầu nhìn xuống. Giữa những rặng núi xanh dốc cao chạy song song với nhau, con sông Kim Sơn nước xanh không thấy đáy đang uốn lượn, hai bên cây mọc chen chúc ra tới mé nước tạo thành những vòm lá che kín hết bờ sông, một chiếc ghe tam bản trông nhỏ xíu như chiếc lá vàng trôi lững lờ trên mặt nước. Trên ghe chở khoảng năm bảy người bận đồ đen ngồi phía sau, trước mũi chất đầy bao bị. Một chiếc ghe đơn độc làm gì ở nơi thâm sâu cùng cốc, hoang dã này, không một luống rẫy, không một chòi lá, không một bóng người ngoài những trung đoàn của CS đang lén lút hoạt động đâu đó. Linh cảm một điều gì không ổn, tôi cho tàu vòng lại.
Chiếc tam bản vẫn bình thản xuôi theo dòng nước, không hề có một phản ứng khi thấy hai chiếc trực thăng đang bay vòng trên trời. Thấy Hùng đang nghễng cổ nhìn xuống, tôi hỏi:
-Hùng!..bạn nghĩ sao về chiếc ghe này?
-Chắc là  dân vào đây lưới cá hay tìm củi quý trên rừng không?
-Mãnh Hổ!..Đây Charlie...tới đâu rồi?
Chưa trả lời Hùng thì trên tần số tiếng của chiếc trực thăng chỉ huy gọi.
Xa tít trên cao chiếc tàu của Thiếu tá Vinh như một chấm đen đang lơ lững trên đầu núi.
-Charlie!..Đây Mãnh Hổ! Tôi thấy Charlie rồi.
Nói xong tôi nhìn xuống bờ sông bên dưới một lần cuối  rồi chắc lưỡi quay đầu hướng về mật khu An Lão.
-OK!..Hổ đến đây "hold" chờ !..Hiện tao đang tìm bãi để thả toán, có thể ngày mai mới thả.
-Charlie!..báo cáo...tôi vừa thấy một chiếc ghe chở người trên sông gần đây,..không biết là dân hay Việt Cộng?
-Ghe chở người trên sông Kim Sơn?
-Đúng năm!..khoảng năm bảy người bận đồ đen,..hình như trên ghe có chở đồ gì tôi không rõ!..
-Hổ chờ, để Charlie "check" với bộ binh...chờ chút...
Tôi hồi hộp chờ...
-Hổ!..theo Bộ binh cho biết chiếc ghe ở vùng này đều là Việt Cộng chở đồ tiếp tế cho mật khu, Hổ tự do oanh kích,..tao sẽ đến gặp tụi mày.
Vừa nghe Charlie xong, tôi vội vòng con tàu quay đầu trở lại. Ngay trước mũi tàu chiếc võ trang số hai của Thành đang bay ngược chiều cùng cao độ.
-Hổ 2 có "monitor" tần số không?
-Có,..đúng là tụi Việt Cộng,..bị bắt gặp bất ngờ, trốn đ. kịp!..Vùng này làm đếch gì có dân!
-OK!..Hai quẹo lại theo tao.
Vừa đến trên đầu khúc sông, tôi giữ nguyên cao độ bay dọc theo một bên bờ. Dòng sông vắng lặng không một bóng dáng của một chiếc ghe. Chiếc tam bản đã biến mất không một dấu vết!
-Hổ 2,..tụi nó lặn lẹ thiệt!..vừa mới đây.
-Chắc tụi này là người nhái!..hahaha...Thành cười to trên tần số Mãnh Hổ.
Không đáp lời diểu cợt của Thành, trong lòng hậm hực như con hổ vừa vuột mất mồi. Những câu hỏi đang chạy nhanh trong đầu tôi: "Chiếc ghe đã biến đi đâu trong một thời gian quá ngắn chỉ một hai phút đồng hồ?..Có thể chúng đã cặp bờ chạy trốn khi thấy trực thăng trở lại?..Hay có khi nào chúng ẩn núp dưới những tàn cây bên bờ sông?" Nghĩ tới đó, tôi vội đè nhanh cần cao độ, đẩy con tàu chúi mũi, chiếc trực thăng cắm đầu rơi như chiếc lá vàng xuống trên mặt rừng cây.
-Hổ 2!..đây Hổ 1,..ở trên "cover" nghe!..Chắc tụi nó trốn đâu đây, xuống dưới kiếm thử.
Thông báo cho Hổ 2 xong, tôi chỉ thị cho người xạ thủ sau tàu:
-Ở sau sẵn sàng!.. nếu thấy chiếc ghe là bắn liền, đừng để tụi nó trở tay.
Lấy hết tốc lực tôi "zic-zac" con tàu trên đầu đọt cây sát mé nước nhìn qua phía bên kia sông. Đúng như tôi dự đoán!..Tàu vừa tới khúc quẹo của dòng sông, ngay dưới vòm cây sát bờ một chiếc ghe tam bản chở đầy người đang dập dình trên mặt nước.
-Cóc...cóc...cóc...Một tràng súng AK-47 nổ rền vang vọng từ bên kia sông.
-“Mini-gun”!..Tôi hét.
Whoo...whoo...
Chiếc trực thăng lướt dọc theo bờ sông khạc ra hằng ngàn viên đạn  tua tủa chạm mặt nước sông văng lên tung tóe. Chiếc ghe bị bao phủ dưới vòm nước trắng xóa. Tiếng rống kéo dài chừng ba bốn giây thì chiếc ghe đã ra khỏi tầm bắn. Miệng khô đắng,..tim đập nhảy loạn, tôi la to trong tiếng gầm thét của cây súng đang quay tít:
-Thôi!..thôi!..Đủ rồi!..để tao quẹo lại!
Người xạ thủ hình như không nghe, hăng máu tiếp tục bóp cò.
-Hổ 1!..Hổ 1!..có chuyện gì vậy?
Ngẫng đầu nhìn lên thấy Thành "râu" đang quần vòng tròn trên cao, tôi yên chí:
-Tao OK!..Mày ở trên đó "cover" đi! Chiếc ghe lúc nảy...
Siết chặc cần lái, tôi kéo ngược đầu tàu quay 180 độ lộn trở lại bay dọc theo bờ nhìn sang bên kia sông. Người xạ thủ bên phía trái đứng hẳn lên, chỉa súng sẵn sàng...Bốn cặp mắt trên tàu cùng nhìn về một hướng. Không khí trên tàu căn thẳng đến tột độ!
Chiếc ghe đã hoàn toàn biến mất dưới vòm cây giữa vùng nước đang còn xao động đã đổi sang màu thẩm!..Màu của máu!..Dập dềnh những xác người bên những bao bị nổi lều bều trên mặt nưóc. Những gì nhìn thấy đã quá đủ, tôi kéo nhanh cần cao độ, vội vã rời vùng. Chiếc trực thăng hướng mũi lên lướt theo sườn núi dốc cao, gió mát lồng lộng vào khoang tàu phảng phất mùi thuốc súng trong không khí."...