Hân Hoan Chào Đón Quí Vị Quan Khách, các Niên Trưởng cùng tất cả các Chiến Hữu đến với Cuốn Bút Ký Chiến trường: "Trên Vòm Trời Lửa Đạn"

Thursday, January 19, 2012

Mùa Hè Đỏ Lửa

Trích:
"...Bay từ phía Tây, băng qua con Quốc Lộ, tôi ngước đầu nhìn mục tiêu trên sườn núi rồi kéo đầu con tàu lên bắt đầu bắn những trái hoả tiễn cuối cùng còn lại trong dàn phóng. Hàng trăm tiếng nổ đủ loại từ những họng súng của địch bắn trả vang rền. Thình lình tôi nghe hai tiếng “bụp,.. bụp” khô khan, như một vật cứng chạm vào thân tàu. Tôi quay qua hỏi người hoa tiêu phụ:
- Có nghe gì không Thạch ? Hình như tàu mình bị trúng đạn đó!
Thạch ngồi im bất động bên ghế trái im lặng không trả lời, đang chăm chú dán mắt vào những chiếc đồng hồ trên “cockpit” trước mặt. Tất cả những chiếc kim màu trắng trên mặt đồng hồ phi cụ vẫn đang ở trong vạch màu xanh, tiếng động cơ vẫn nổ đều đặn.
- Charlie đây Hổ gọi… Hổ 1 có thể bị trúng đạn “ground fires”… Sẽ báo cáo tình trạng sau khi đổ xăng và “re-load” “rocket”…
 -Nghe năm… Charlie “hold” chờ trên vùng… Lúc nào Hổ trở lại thông báo. 
Hai con tàu quay hướng trở về Pleiku. Giao cần lái cho Thạch, tôi lui cui móc điếu thuốc ra hút. Bổng thoang thoảng đâu đây tôi ngửi thấy một mùi khen khét phản phất trong không khí. Tôi liên tưởng tới viên đạn và tiếng động chạm vào tàu khi đang xạ kích.
-Trong tàu ai hửi thấy mùi gì cháy không?
Tôi vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn tất cả mọi người, hai anh mê vô và xạ thủ nhìn nhau không trả lời. Mùi khét càng rõ rệt hơn. Tim tôi đập mạnh. Cảm giác con tàu bị bắt lửa cháy trên không trung có lẽ là một cảm giác kinh hoàng nhất của những người đã từng cầm cần lái. Bỗng dưng Thiếu úy Thạch quay qua chỉ vào lưng tôi. Áo giáp sau lưng tôi đang ngún cháy. Một làn khói trắng đang bốc lên, lưng tôi có cảm giác nóng như ai dí bàn ủi nóng vào da. Tôi vội vã giật phăng “seatbelt”, tháo chiếc áo giáp liệng vội ra sau sàn tàu. Anh mê-vô lanh trí, mở bi đông nước trà chế lên lưng áo dập tắt ngọn lửa. Một tàn lửa từ đuôi của chiếc hỏa tiễn phóng đi đã chui lọt vào sau lưng chiếc áo giáp tôi lúc nào không hay, ngun ngún cháy lớp bông độn bên trong. Giây phút xao động đã qua, tôi đã lấy lại được quân bình, nhìn lại thấy hai mê vô xạ thủ đang nhe răng cười. 
Phi trường Cù Hanh xa xa trước mặt, căn cứ Pleiku đang nằm im lìm sưởi nắng hạ miền cao. Gió lộng vào khung cửa nhỏ. Tôi dựa vào lưng nghế nghỉ sau thời gian căng thẳng mệt mỏi, điếu thuốc trên tay, làn khói trắng quyện bay tan loãng vào khoảng không gian nhỏ hẹp của căn phòng lái quen thuộc này như đã dính liền vào đời tôi. Bao nhiêu hiểm nghèo gian khổ đã trải qua nhiều nhưng tôi cũng đã được đền bù xứng đáng với những cảm giác cao độ, những hạnh phúc chất ngất trên vòm trời cao, thỏa chí tang bồng hồ thỉ. Tôi phải làm và đã làm những gì cần làm của một người trai thời loạn, như bao nhiêu người trai hùng khác cùng thế hệ. Cuộc đời của người hoa tiêu, mạng sống như chỉ mành treo chuông, những cái sống cái chết đến bất chợt, không báo trước, tương lai chỉ là hiện tại, thi hành những gì đã được giao phó, phần còn lại là số mệnh. Tôi sống nhưng không suy tư, tận hưởng những gì có thể có trong ngày hôm nay. Với quan niệm đó đôi lần đã đưa tôi vào những hành động liều lĩnh, quá đáng, đôi khi có thể nói vượt ra ngoài cương kỷ của một hoa tiêu. 
Rít mạnh hơi thuốc lá vào lồng ngực, vị đắng của hơi thuốc thấm vào cơ thể, ngây ngất , tôi mơ màng đưa mắt nhìn vùng núi rừng phơi bày trước mắt. Những giây phút được xoãi cánh bay cao như cánh chim trên bầu trời xanh để được ngắm nhìn giang sơn cẩm tú của quê hương này thật là vô cùng quý giá..."